Có những buổi chiều rất bình thường, đến mức nếu không viết xuống thì ngày mai mình sẽ quên mất. Một ly nước còn vương đá, tiếng xe ngoài đường mỏng đi sau khung cửa, và vài đám mây đứng chậm như đang chờ ai đó gọi tên.
Tôi nghĩ bình yên không phải lúc mọi thứ im hẳn. Bình yên là khi trong những tiếng động quen thuộc, mình vẫn nghe được nhịp thở của mình. Là khi một chuyện chưa xong vẫn có thể để đó, không phải vì buông xuôi, mà vì biết lòng người cũng cần được nghỉ giữa đường.
Chiều nay gió nhẹ. Tôi không giải quyết được hết mọi điều, nhưng tôi pha thêm một ấm trà, mở cửa sổ, và thấy mình đã mềm hơn một chút.
